00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 11:19

Có giọt nước âm thầm rơi Trên mặt đất khô tình người Chẳng thương đời mình chóng vỡ Bật vang tiếng ngạo nghễ cười Từ khi ngân hà rạn nứt Đổ ra triệu ánh sao mờ Thế nhân bỗng nhiên ngờ vực Chân trần hoen vết bụi nhơ Ta ôm linh hồn nát vỡ Từng mảnh tế bào rã tan Còn nghe đá nằm nguyền rủa Thói đời lật lọng trắng đen Rồi ta cũng như giọt nước Bốc hơi trên sa mạc cằn Xác thân bám cây mục rữa Ngàn năm đọng vết thù hằn

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào