Rau cải
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Rau cải nhà cô trồng tốt quá Tôi vừa tròn mắt ngắm đằng xa Cô hỡi biết chăng trong vườn ấy Có dáng cô xinh thật mượt mà! Ngày ngày cô gánh ra ngoài chợ Tôi kẻ làm thơ luôn ủ thơ Mà chưa có kẻ muốn mua về Thôi thì lặng lẽ chỉ mộng mơ Rau cải và thơ hai việc khác Làm sao sánh với, nói thêm sầu Dầu biết rằng thơ hay nghèo đói Bụng này sao vẫn muốn bể dâu Có được nhiều không khi buôn bán Chao ôi, tôi sẽ khó thể gần! Giá như tôi muốn tỏ tình mình Thì lấy cái chi để ái ân Tôi đoán rằng cô sẽ lắc đầu Vì hai cảnh khổ hợp cùng nhau Chắc là muôn kiếp dồn làm một Cho dậy núi non khổ bạc màu Nên khi giăng nước tình rón rén Tôi giả như là chẳng hề quen Đằng xa ngơ ngẩn mà ngắm mãi Khi bóng chiều sang vừa thắp đèn Một đời trồng trọt cô đã biết Thô cứng bàn tay với nắng nôi Thêm tôi một kẻ làm suy yếu Có ích gì đâu với bạn đời!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào