Rạng đông
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoàng Hưng
Một số bài cùng tác giả
– Người yêu miệt biển– Bao giờ
– Mùi mưa hay bài thơ của M.
– Chiều cuối năm
– Đêm trắng
Một số bài cùng từ khóa
– Nói cùng anh– Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
– Nếu giành lấy một vì sao khỏi bầu trời đêm…
– Nếu không muốn đi hết con đường...
– Có phải chúng ta đang tự đánh mất đi một quãng đời?
Một tiếng vỗ cánh trong đêm tan, Lá thoáng rợn, lật qua chiều gió mới. Rạng đông xoè quạt Rung rinh nghìn sắc trên tường vôi cũ xưa. Không nghe nữa tiếng bom Đào giữa thời gian những hố thẳm khôn cùng. Rạng đông tin yêu Đem giấc mơ đêm nối vào ngày mới. Lại về cùng ta ban mai tinh khiết, Chân trời thức dậy, Bông huệ mở vòm hương, Làn cỏ ướt sương và hơi tà áo mát. Ban mai êm ả của ngày thường Tiếng trẻ u oa, tiếng kẹt cửa gió vào, tiếng guốc đầu tiên. Lại những phút sang ngày rạo rực Nghe cuốc xẻng lanh canh trên đổ nát Chọn gạch hồng mà đón nắng lên. Tóc ai xanh tươi mát quãng đường liền, Chân ríu rít nối thời gian vội vã. Nhưng sau những nghìn đêm rực lửa Ngôi sao mai hôm nay rung động khác xưa nhiều, Sắc ngói đằm hơn, Con tàu nặng đầm sâu trong biển lớn, Trời xanh hơn trong những chuyến đi. Vẫn lòng ta yêu cuộc sống say mê Nhưng tha thiết bao nhiêu Giọt nắng mới long lanh ô kính vỡ, Giục giã bao nhiêu những đoàn tàu ra trận Khói đập giữa bờ cây, Những cô gái tiễn người thân trở về bên nhau trò chuyện Đi qua ánh phượng hồng da tay. Có rạng đông nào thao thức như sớm nay Tim ta đập trước tầm trời rộng quá, Hồn ta như cánh cửa Không sao yên khi gió đến chân trời.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào