Quỳnh Hương nằm mơ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Sợi tơ sợi bún ta mềm Một chiều thiu quá êm đềm chèo queo Từng giây tê dại qua đèo Đèo đây đèo nghịch nỗi nghèo chốn hoa Từng mơ từng rụng trăng tà 670. Vỡ như li vỡ hằng hà mảnh đau Mười lăm đâu nữa đỏ au Đôi gò má mọng phai màu còn rêu Trớ trêu còn dệt trớ trêu Nắng mưa mưa nắng khổ nhiều khổ thêm Tìm đâu ánh sáng ban đêm Tìm đâu minh châu say niềm khát khao Từng dao cắt thịt từng dao Lát dày, lát mỏng môi đào nứt ra Ghé cung thơ, cung trăng ngà 680. Là khuya khoắt đến xót xa tơ đàn Miên man nằm mớ miên man Một chàng nhạc sĩ ủi an tim lòng Sau cơn giả lả vợ chồng Là cơn cháy lửa phập phồng chờ ai Nhưng chưa cơ hội tình dài Mận đào có thể xa hoài biệt tăm Sầu đeo sầu đuổi trăm năm Sầu dâng ngọn núi sầu nằm thở than Cốc hồn vỡ nát nghiền tan 690. Ai đem rót khổ an nhàn làm sao Một tuần một tháng lao đao Một năm lận đận lụa đào nhàu tim Mùa xuân nhanh quá khôn tìm Mùa người con gái đang chìm trong mơ Phải chi có bóng tôn thờ Phải chi anh đến em chờ đợi anh Anh là ai sao tỏ tình Tỏ mơ tỏ mộng giận mình mộng thôi Chim kia còn hát có đôi 700. Em bơ vơ quá hoá đồi cô đơn Mong mai đừng rũ sạch trơn Mong tia hi vọng dây đờn còn nguyên Để em dạo khúc thoả nguyền Để em trút nỗi truân chuyên lạc loài Thôi thì ai sẽ là ai Ai là chân thật một ngày đến thôi Nhẽ đâu đời mãi cút côi Nhẽ đâu Giời sẽ để tôi bẽ bàng Vì chưng từng cảnh trái ngang 710. Vì chưng số phận ngang tàng cướp đi Mắt mờ ngưng chớp làn mi Thì luôn mơ tưởng một vì sao Khuê Lượt này đến lượt tái tê Cứ quay cứ quắt chẳng hề cho qua Con thoi chạy suốt để già Để tôi tàn tạ để mà kéo gai Mộng kia sao cứ càng dài Như tay mơ ước đang hoài tít xa Một lần súng đạn hiếp ta 720. Súng tra, súng tấn, đạn là tường ngăn Nụ trăng xanh thế cỗi cằn Nụ hồn xanh thế cằn nhằn vô duyên Người vương vào lối đen huyền Đen thui đen đũi nên nguyền thoát ra Chín lòng nấu những lời ca Chín môi chín má lụa là nguỵ trang Chao ôi, cái số chàng ràng Rịt rồi cứ thế ép nàng vào khung! Mơ ngoài lồng nhỏ mông lung 730. Có bầu trời lạ anh hùng cứu nguy Nghĩ ra ý tứ vội ghi Thơ mùi chín rục sân si khép vào Héo trăng thiếu nữ khát khao Khép trang vở mỏng hàng rào giăng giăng Môi mềm cười nhạt cắn răng Môi mềm rượu đắng trách trăng khuyết dần Tương lai sao lại phân vân Lo âu cái thứ biết lần nào xanh Tươi lòng héo dạ mong manh 740. Lắt lay phận lá không thành đeo tơ Cùng đau điếng, cùng ngẩn ngơ Cùng trông cùng ngóng ngày giờ vút bay Phượng hoàng không dạy em hay Làm sao có cánh mọc ngay lưng người Thiên thần, nghe vậy, thế thôi Tự đùa tự cợt tự cười gái ngu! Hang hùm hang hổ âm u Hang lòng chết lặng cầm tù gái xinh Ước chi em rõ thật tình 750. Tình như bong bóng có hình vỡ tan Hay tình là thứ miên man Không ai mô tả khi tàn cuộc vui Bước chân đi tới đi lui Đi mòn phòng ốc đi lùi hố sâu Hố sâu là vực thẳm sầu Ngàn hàng con quỷ to đầu đa dâm Em đây biết nói như câm Biết đau như xé âm thầm cười tươi Hoa vàng hoa héo hoa rơi 760. Giữa chiều vàng nắng vàng lời kêu ca Ngân nga khúc nhạc ngân nga Như ve gõ cánh sầu sa nấm mồ Biển đời gào thét nhấp nhô Biển lòng muôn đợt đến khô cạn nguồn Còn lê thê tóc liễu tuôn Một lần chó liếm, mèo luồn qua trinh Lá lay động đậy bóng hình Nào yên phẳng lặng như tình đôi sam Khói buồn dơ khói màu lam 770. Hay là khói xám để làm núi đau? Ai đem nghìn kiếp nghìn dâu Đổ đầu em nhỏ, gái đâu tội gì? Mùa xuân – mùa của biệt li Với em là thế có gì, thu ơi! Mảnh hồn rơi, mảnh hồn rơi Dầu nơi thảm rác dầu nơi thảm vàng Nói là có vẻ xênh xang Chứ đâu có được khang trang cuộc người! Vì em vốn biết mưa rơi 780. Giọt lay, giọt lắt, giọt thời giá băng Lưới nào trùm cổ buộc giăng Trùm đầu nghẹn thở như giằng như co Bụng giờ không ngại đói no Mà giờ khát cái tự do làm người Ai ơi, tôi vẽ tôi vời Như bao lần cứ lỡ thời gái xuân! Tiếng đàn đay nghiến ngân ngân Hay em đay nghiến ái ân của mình Giận hờn nói quá linh tinh 790. Mà còn biết giận thì tình còn đây Số người có số phây phây Số em cơ nhỡ ngất ngây sự đời Thôi rồi thằng Đỏ ngừng chơi Lần này tiếp nối kiếm lời bán mua
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào