Quỳnh Hương mồ côi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Ngày xưa cha mẹ không ưng Ném em bỏ đại khu rừng rậm kia Người qua gặp lúc canh khuya Bọc khăn đỏ hỏn đầm đìa khóc la Thân em như sợi bún mà Mong manh dễ đứt vội ra cuộc đời Trần gian buồn thảm tả tơi Lớn lên mù chữ ai chơi với mình Dần dà da cũng trắng tinh 60. Ăn nhờ ở đậu lặng thinh nghẹn ngào Trời cao cũng lắm vì sao Vì sao em xấu ai nào chở che Em như lòng của con ve Trỗi khàn cổ họng ai nghe tỏ lời Một đời cha mẹ vui chơi Một đời em khổ lẻ loi thế này Đói no nghìn giặc bao vây Cô đơn lặng lẽ bấy nhầy nát tan Dốt là cái phải thở than 70. Không cha không mẹ mắt chan lệ sầu Chiều qua chiều lại mưa ngâu Lạnh lùng nương náu rầu rầu co ro Ai hay một kiếp con cho Con xin, con bỏ đắn đo nghĩ nhiều Bà Năm, bà Sáu thương yêu Cái thân sợi chỉ ai thêu đứt rồi Từ khi còn đỏ trong nôi Khóc là niềm khổ thế thôi còn gì? Nghìn năm bia đá còn ghi 80. Bia tình, bia nghĩa phai đi chóng tàn Nào em muốn kiếp dễ tan Dễ điêu dễ đứng dễ màn rách hai Hỡi ơi, tình vắn sông dài Đời khôn đời quỉ đoạ đày thân em Hoàng hôn bóng chết nhá nhem Là hồn em chết chất thêm lạc loài Mơ gì một chút tương lai Không tình, không chữ không ai thật lòng Người ta bảo em long đong 90. Phù dung như thế má hồng làng chơi Nghìn lần làm vợ bao người Nghìn đêm băng giá kêu trời nào hay Quỳnh hương đêm nở đắng cay Nụ xoè nhơ nhuốc mặt dày bước qua Mà em đâu muốn như là Hở hang khêu gợi để mà chán chê Nghĩa là em thích gái quê Băng trinh, trang nhã tỉ tê bên chồng Cờ em ai đánh lông bông 100. Chạy xuôi chạy ngược mà không có tình
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào