Quỳnh Hương lý luận về sinh, lão, bệnh, tử
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Ai sinh từ cát bụi này Hiểu rằng mai sẽ trắng tay trả về Mực nào viết vội đam mê Xoá đi một phút ngõ về nơi đâu? Ý Giời là phép nhiệm mầu Có sinh, có tử phai màu già đi Tiếng kia khóc lóc sân si Đến già bệnh tật cũng vì tạm thôi Làm người nào vẹn cả đôi 3.080. Một đòi phàm tục, hai đòi thánh nhân Thế nên cái chết đến gần Hoá tan mọi khổ tần ngần bấy lâu Sống nhiều nếm đủ dãi dầu Thân phàm cơ cực, nhức đầu nhiều sao! Sống còn như sóng dạt dào Ai thì cũng muốn thế nào vượt qua Định mệnh ràng buộc đời ta Hết vai, hết số đành xa dương trần Dại gì mà phải phân vân 3.090. Sống vui, sống tốt ai cần giúp cho Người sang, kẻ lại âu lo Nghèo hèn, tơi tả đắn đo nhọc lòng Trăm năm phủi bụi thành không Về giời mới sướng thoả lòng dạo chơi Nơi trần giấc mộng xanh xôi Vừa tan héo hắt thu rơi bao ngày Đời đâu ngọn cỏ, lá cây Hồn còn vương sống năm dài nơi xa Hương rằng: Đôi lúc sợ già 3.100. Chưa tìm lối thoát để mà an tâm
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào