Quỳnh Hương chơi cùng Đại Dũng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Hết thơ buồn bã chia ly Tài cờ tuyệt thế tính đi bao đường Con xe, con mã không nhường Hai pháo tung hứng những phương an bài Quỳnh Hương - Đại Dũng là tay Dụng binh thần tốc chiếu ngay tướng người Thắng thua là việc như chơi Nàng nhường một bước, chàng cười biết ngay Ván này ăn chắc chàng đây 2.430. Ván sau chưa thể cờ bày cho vui Hơn chồng nào hay ai ơi Nết này thục nữ người đời cần thay! Ba quân tướng sĩ dày dày Rầm rầm, rộ rộ mưu này, lược kia Đánh từ tối đến canh khuya Phân tài cao thấp sẻ chia ân tình Học qua, học lại địa hình Núi cao, sông rộng biết mình, biết ta Giỏi thay cái nghiệp cầm ca 2.440. Rồi kỳ, rồi hoạ, mái nhà bình yên! Dũng đâu phải kẻ ham tiền Ham tài, mê sắc mà quên chiều nàng Thì ra người giỏi, người sang Chính là quân tử đường hoàng thứ tha Ở trong cờ bí làm hoà Trong tình yêu ấy để mà bình an Một chàng triết lý luận bàn Một nàng thế trận trăm ngàn thâm sâu Nhưng hoa ngả dáng mong cầu 2.450. Đàn ông, Đại Dũng ngắm màu sắc hương Tốt đi, cứ tới dò đường Xe rình, mã bắt, pháo trương đạn nhiều Qua sông tốt tới, tốt phiêu Đi ngang cũng được mà chiều sợ xe! Thế này thế của mùa hè Đánh vào đối thủ tiếng ve nhức đầu Ô kìa mỹ nữ ngâm lâu Thế nào cũng đánh qua cầu bằng xe Cả hai là kẻ nhà quê 2.460. Quê thì vẫn thế có nghề nghe chưa Tướng trận nào sợ nắng mưa Lòng Hương nữ tướng cho vừa gái ngoan Mặt hồng giương một trái xoan Cười lên ngây ngất nhuộm toàn đam mê Yêu chàng bế lối đi về Thế vào chiếu tướng lối quê bặt đường Bàn cờ nâng một tình thương Quỳnh Hương - Đại Dũng, cành vương, cành chiều Trận này Dũng té nghiêng xiêu 2.470. Cờ tan tác hết bởi yêu nết nàng!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào