Quỳnh Hương bị bán tiếp cho thằng Xanh béo
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Thấy không bọn chúng bông đùa Trở trăn cục thịt như hùa giết Hương Đời như lở lộ nát đường Quanh năm đau đớn dăm trường thâu đêm Ai ơi, còn được ấm êm 800. Hãy trân hãy quí gần thêm gia đình! Những thằng dâm dục yêu tinh Nghề chơi đã dữ, tày đình chẳng chơi! Âm mưu bán tháo nợ đời Thằng Xanh béo ngậy mặt thời gian gian Đến đây cọ giá mười ngàn Đô la chẳng thiếu, kim ngân đầy nhà Thằng này tắm rượu xa hoa Tắm bia tẩm thuốc có ba kẻ hầu Thét vang đầy tớ vào chầu 810. Chó đang chực sẵn mặt ngầu, mặt kênh Nhỡ vào chốn quá chông chênh Giác hơi đấm bóp gập ghềnh đoá Hương Lăn qua nặng kí như tường Sập đè nín thở tan đường lui ra Mồ cha thằng béo ham ca Ham hò, ham hét nghe mà điếc tai! Chả thèm học hành bằng ai Nhà giàu cứ thế cho vay ăn lời Cho vay cắt cổ muôn người 820. Nghèo khô da lép tả tơi đáy quần Ôi thôi, đầu đít tới chân Nửa người nửa thú không cần ai đâu! Quây quần đầy tớ bên nhau Câm như cối đá dạ sầu rách bươm Mắt điên Xanh Béo nó lườm Ai mà chậm chạp sớm hôm ăn đòn Ơ kìa, mệnh lệnh gọi con Gọi ai cũng thế đầu tròn mù u Rước em làm khổ chó tru 830. Nó sai dâng rượu: chửi ngu, chửi khùng Ngang tàng ép uổng vào khung Đôi chân chà đạp nhớ nhung nỗi gì! Mắt không dám ngủ khờ mi Canh thằng mập xác chẳng đi nơi nào Hồn thân em hoá xanh xao Tiếc mình sao kẻ má đào làm nô Thế gian không biết trầm trồ: Lá vàng, lá ngọc hồ đồ làm sao! Cũng người cũng một vì sao 840. Tại sao sao xấu thế nào, hỡi trăng? Một vùng Bắc Cực giá băng Một vùng khổ hạnh chị Hằng lánh xa Đã nghe tiếng dế kêu ca Chưa nghe tiếng của loài hoa làm người! Rượu đêm rượu đổ buông lời Câu mâu nặng nhẹ ông Giời – ông con Làn môi khô quánh màu son Làn mi rũ rượi hãy còn chút hương Hương ơi, Hương đổ ai lường 850. Hương tình, hương nghĩa cho phường ác ôn Từ nay đến lúc đi chôn Em còn một nắm, núi buồn càng to Đã thua một kẻ con cho Em lưu lạc đến tàu mo rụng rồi Thôi thì thôi thế thì thôi Thẩn thơ, thơ thẩn dăm đôi thơ buồn Mắt tuôn ngấn lệ càng tuôn Như sông suối khổ trút hồn kêu than Biển tim đập thở miên man 860. Biển mơ ngơ ngác trăm ngàn hoa trăng Tím bầm, tím dập bằng lăng Tím môi, tím mắt, tím hằng ngày trôi Mộng chi mộng ở trên đồi Cô đơn còn mộng vẽ đôi tranh người? Một chàng nhạc sĩ dạo chơi Tiếng đàn lảnh lót điệu phơi ân tình Một nàng Quỳnh Hương áo trinh Đến bên e ấp dáng hình anh giai Thiếp đi cơn mộng tình dài 870. Sống vui thời khắc chỉ hai chim giời Chim giời khẽ cánh muôn nơi Đố ai mà bắt làm người nhọc thân Đến bên anh nhẹ ân cần Nâng niu cánh mỏng nghìn lần vuốt ve Nói lời trăng ngọt vàng hoe Rót vào mật của mùa hè ong say Xuân xanh xanh thẫm ngàn cây Xanh rừng nguyên thuỷ, xanh ngày lứa đôi Hết bay rồi lại đứng ngồi 880. Em vui vỡ nụ môi cười hiến dâng Trùng trùng điệp điệp lâng lâng Muôn nghìn mây núi mơ màng hát ca Dường như tiên cảnh đào hoa Hoa đào rải rụng gió, qua hương đùa Nghìn sao múa rỡn như đua Bay gần ta hát chát chua qua rồi! Nào hay tỉnh dậy nghẹn môi Nghẹn lòng, nghẹn dạ cút côi ngỡ ngàng Lòng đêm mơ ánh hào quang 890. Mơ mau chóng quá mơ sang nẻo sầu Sầu đây sầu lại sầu đâu Sầu ghì siết cổ, sầu sầu cắn tim Mơ thì đã gãy cánh chim Mộng thì đã gãy chỉ tìm dở dang Ai chia hồn nhỏ đôi đường Chia hoa hai nửa, chia hương nhạt dần? Đời khôn cầm một cán cân Đưa em lên đấy trăm phần lợi to Hương ơi! Xin chớ dặn dò 900. Kẻo mai thác cũng không đò mà sang Ai buồn bịt chiếc khăn tang Xót người đĩ nhỏ buộc ràng lòng ai? Ai thương ai tiếc nói hoài Dư thừa chữ nghĩa trụi mai, trơ đào Trăng vàng đã mọc nơi cao Trăng không thương xót, trăng nào nhớ em Đôi tay kéo nhẹ đôi rèm Nhìn ra thế giới khát thèm muốn bay Rạch ngang một nửa trời này 910. Nửa còn tăm tối, nửa bày ngổn ngang Vách đời rêu héo tan hoang Dựa tường rỉ máu đôi hàng suối đau Ngàn sau với những ngàn sau Đời làm đĩ thoã sướng đâu, hỡi người! Tâm hồn chả được nghỉ ngơi Cộng thêm thể xác quật rời rã thây Muốn làm trắng tựa đời mây Bụi nhơ hèn hạ như cây mục rồi Thì thôi tiếc áng mây trôi 920. Tiếc làn gió ngọc trên đồi thoảng đưa Đắng cay đến mấy cho vừa Cho khờ cho khạo cho mưa tuôn buồn Khạo khờ là thế nào khôn Nghe còn cái hận cõi hồn tính toan Phiêu diêu trận ác trần gian Hiền nhân bị luỵ bị ngàn nhuốc nhơ Nhuốc nhơ leo đến đầu chờ Leo lên đỉnh khổ, dật dờ khép hoa Ô hay, gương trách chê là 930. Mặt em nhạt quá, mặt già dối gian! Thuở đông kẹp, thời thu chan Dù thời hay thuở lắm ngàn đớn đau! Rầu trêu trước cửa rầu rầu Sầu sầu gọi mộng, sầu sầu ướp hoa Ướp thành cái xác tà ma Mực đen xoá sạch dần ra bao lần Trinh nguyên bấy ngấy ái ân Ôi, tờ giấy trắng trong ngần còn đâu! Thiên thu còn cõi bể dâu 940. Thì còn giông bão vỡ đầu nát tim Xuân đang nổi, em đang chìm Mùa thơm mùa ngát hương im đan màn Nữ thời đâu mấy lá gan Làm sao chạy trốn xoá tan biển sầu? Biển sầu gào thét lo âu Nghìn câu thơ vụng sầu đâu sầu về Nghiêng nghiêng dáng mỏng tái tê Rung rinh chiếc lá não nề tâm can Hay thay là chốn trần gian 950. Nhuộm toàn tội ác ai ban cho mày? Cây đời ai dựng ai xây Ai đem đốn bỏ thân này gãy ngang? Dở dang thêm cái lỡ làng Mười năm lưu lạc tơ vàng rối ren Bạch y ai nhuộm thành đen Mặt hồng ai nhuộm bao phen cực hình? Xinh xinh hé nụ xinh xinh Hé rồi nhát chém cho tình đứt hai Băm vằm nghiền nát cho bay 960. Gió xuôi miền gió, trăng đầy trăng vơi Tắt con tim máu ngàn khơi Thui bao hi vọng có lời tình thâm Buồn lay ngõ ngách âm thầm Tay đan, tay mộng trăng rằm kệ trăng Em qua muôn lối bâng khuâng Chưa thành công được dở dang thân bèo Vai em diễn cái nợ nghèo Diễn bao điệu nhạc trèo đèo vượt non Khi lòng nảy nở con con 970. Là khi tắt ngấm bao đòn ập ngay Ớt lòng trộn nỗi đắng cay Tiêu cay chiếc lưỡi dặm dài tê chân Phân vân mờ mịt phân vân Đi ra kéo lại dần dần là sao? Thanh cao dầu muốn thanh cao Nhưng đời dạy ác vượt rào ngắn hơi Bơ vơ nghiệt ngã ở đời Đừng ham thay đổi, đừng khơi trong lòng! Nói rồi mà vẫn chờ mong 980. Vì nơi chết chóc nghìn đông dập vùi Số chi mà số lại xui Làm sao chọn được, nắm mùi giàu sang? Để ăn, để ngủ khẽ khàng Để chàng, để thiếp nhẹ nhàng chờ nhau Hẹn hò rồi đến vườn sau Đuổi ong, bắt bướm biết sầu là chi Dầu đời kéo cổ đuổi đi Quyết thề ở lại cong mi mỉm cười Anh ơi, định mệnh trêu người 990. Sợi dây thòng lọng vời vời cách xa Mà neo chết ngọn cây già Mà gây điêu đứng vườn cà, vườn rau Nguôi buồn ngõ trước, đau sau Đến giờ đến lượt bán nhau nữa rồi Thằng Xanh mập ú bĩu môi Sai ba thằng chó cò mồi kiếm đô Đô la đốt tận cõi mồ Đốt em đen thảm gió xô bão bùng Cho em một bóng anh hùng 1.000. Giải niềm u ẩn hồn chung mộng chàng!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào