Quỳnh Hương, Đại Dũng về nhà chơi đàn
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Rời thành phố, tiếp đôi chân Về nhà xây tổ nhạc gần reo vang Hoà nhau khúc ngọt mơ màng Đối âm, đối ý từng hàng, từng câu Nhạc rằng: Nếm hết bể dâu Nhận ra biển mộng bắc cầu biệt ly Những trò ham hố, sân si 2.210. Vội tan, vội biến, vội đi xa mình Mắt đưa cái ý chung tình Môi cười rửa hết bóng hình khi xưa Xua nhiều ẩn khúc mây mưa Nhạc thần róc rách như vừa tung bay Bước lần, bước nhảy, bước say Soi gương, ngắm cảnh tình này với ai Ngẩn ngơ nhạc kẻ đa tài Tình vui, ý đẹp an bài kết đôi Tàng tàng, chầm chậm nhạc ơi 2.220. Ru tim, gửi mắt những lời yêu thương Thân Hương liễu thắm áo hường Tay ôm, đàn gảy, phía đường xôn xao Nghề chơi nghệ thuật ba đào Lên non, xuống núi làm sao trọn lời! Từ khi trôi giạt trùng khơi Vươn vai lớn đến lòng người xốn xang Phách rung từng nốt lần sang Vui buồn cao thấp, nhịp nhàng cầm ca Khi réo rắt, khi mượt mà 2.230. Nhạc trào sóng vỗ âm ba rì rào Bổng, trầm bay vút lao xao Ngân nga, luyến láy tình dào dạt thay! Đàn lên ánh sáng ngày dài Đàn xuống bóng tối đoạ đày hồn hoang Khúc lòng từng đoạn vang vang Nét thu, chiều mộng lệ vàng đang rơi Đầm đìa suối khổ không lời Đàn ơi, tấu mãi tả tơi cõi lòng! Nốt sầu lá rụng mưa giông 2.240. Tràn lên hiu hắt phập phồng lá gan Kìa bao dấu lặng tâm can Nghĩ gì trong dạ khi tàn mùa đông?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào