Quê hương
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vũ Từ Trang
Tôi chợt nhận ra nắng quê tôi dịu hơn nơi khác có phải lúa đồng xanh hay vườn khế dâng hương hay gầu nước giếng khơi trong vắt? Tôi muốn dầm mình đầm lá sen lá sen xanh cốm che đầu tuổi thơ đi học con cào cào búng càng tanh tách mái tóc ngả sương vẫn nhận ra góc vườn xưa tôi đứng chờ em Quê hương quê hương con đường gạch nghiêng cổng tò vò gạch cuốn tiếng cổng gỗ đóng đêm khuya nặng nhọc bức bối tôi bỏ làng ra đi Bỏ lại cây đa đầu làng, cây bàng sân đình, cây thị vườn đền, cây sến còng ngoài rừng ngập nắng tôi bỏ con trâu đứng giữa sá cày nặng nhọc bỏ cả cánh diều chao đao chấp chới ra phố phường tôi vẫn nhớ góc sân nhà mưa dầm rêu mốc nhớ mái ngói mèo xô mưa dột nhớ dây phơi mẹ tôi áo rách nhớ góc phản cha ngồi, chiếc điếu bát nặng yên tiếng con thạch sùng trên mái nhà đêm đêm lạnh sắc bao núi bao sông bao làng bao phố tôi đã đi qua bao công danh thành bại tôi lại về làng vẫn vườn xưa hoa khế rụng lâm thâm vẫn khuôn cửa màu thời gian mốc thếch cha mẹ khuất rồi, mộ đồng xa cỏ thắm con cái cúi đầu lạy cha mẹ, con đi...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào