Quảng trường Mai-a-kop-xky
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoàng Trung Thông
Một số bài cùng tác giả
– Đánh cá đèn– Lên tháp Đại Nhạn ngày mưa
– Trong nghĩa trang liệt sĩ
– Cửa Tùng
– Lời trối
Đã quá trưa Lất phất trời mưa Và gió rét. Phải chăng hơi tuyết Từ xa xôi Bắc cực tràn về. Quảng trường Mai-a-kốp-xky. Tôi đứng thọc hai tay vào túi Mà gió rét phả vào mặt mũi Người cứ bật run lên Cái rét cuối mùa khó thể nào quên... Không quên được một con người đứng đó. Mắt nhìn thẳng ngực ưỡn căng với gió. Mai-a-kốp-xky Anh đứng đọc gì? Anh trẻ mãi Như thơ anh trẻ mãi. Anh đứng đọc Lê-nin ? Con người? Chiến tranh và thế giới? Tốt! Tôi yêu? Về cái chuyện này? Anh nói lớn với loài người những chuyện hôm nay “Như người sống đến với người đang sống” Thơ anh thổi lên bao ước vọng Giục xông vào bão táp đấu tranh Mỗi dòng chữ thơ anh Có sức mạnh hàng kho thuốc nổ Anh mang một "trái tim quá cỡ" Một trái tim cộng sản thiết tha Một trái tim ứ mọng thơ ca “Yêu vĩ đại Căm thù vĩ đại". Lất phất trời mưa Tôi đứng mãi, Đi?- Không thể nào đi! Mai-a ơi! Ta đã nói được gì" Đi? - Không thể nào đi! Dù mưa rơi gió rét. Bao món nợ thơ ca chưa trả hết Cách mạng đòi thơ Cuộc sống đòi thơ Giục giã những vần chiến đấu, ước mơ Giục giã những câu thần thoại mới. Anh biết đấy Đấu tranh này trận cuối Bốn phương trời, cờ cách mạng bay tung Từ Việt Nam đỏ rực bức thành đồng Đến hòn đảo Cu-ba như lửa thét Tên Uyn-xơn điên cuồng đang giãy chết Tên Uyn-xơn, anh còn nhớ đấy thôi Không lâu đâu, "Giữa ngày hội không tên trong lịch sử của loài người Sẽ về dự cả những người sao Hỏa. Đầu to tướng Có hào quang rực đỏ" Đúng như anh tưởng tượng trong thơ. Quảng trường Đã tạnh gió mưa Một đàn em nhỏ Mang khăn quàng đỏ Đền đặt chùm hoa thắm dưới chân anh Bầu trời thăm thẳm một màu xanh Thôi nhé tôi đi Chào anh với trái tim anh quá cỡ.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào