Quán trọ mà thôi!
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Quán trọ mà thôi, anh nhớ đi! Một ngày nhè nhẹ chẳng còn chi Hồn bay lên với nhà của Chúa Bỏ cát bụi đây nào biết gì! Từng ở xóm Đông hay xóm vắng Nắng vàng, nắng nhạt buổi chiều sang Xuân nở, xuân xanh rồi mấy chốc Như là sóng vỗ xếp hàng hàng Bờ giậu quanh nhà không qua nữa Đường đê quanh quẩn thiếu cơn mưa Nào có dung nhan người tóc bạc Một trang quên lãng biết ai chừa? Một tiếng oe oe và gió thổi Một ngày lớn bấy kết thành đôi Rồi già, rồi bệnh, rồi ly biệt Thử hỏi mấy ai biết Chúa Trời? Người ngỡ trường sanh nơi đất khách Ai ngờ hồn vụt cánh mong manh Từ dạo hơn thua là nông nổi Nhờ huyết Giê-xu, ta trưởng thành Một nhánh vinh quang thành mộng ảo Thềm đời xao xác lá lao đao Đưa tay cầm sợi tơ không nổi Sao với nhân gian biển dạt dào? Kính Chúa, yêu người, ta phục vụ Cuộc đời vẹn vẻ kiếp dưỡng tu Học chiếc lá vàng mùa thu ấy Bỗng chốc lắt lay đến mịt mù Phú quý, bần hàn đồng thứ hạng Ngủ vùi chờ đợi Chúa phán tuyên Hỡi, lòng kiêu ngạo mi mấy tuổi? Mong manh dáng ấy lệnh Chúa truyền Xuân của đam mê đầy rượu dối Một đời ma quỷ trèo lên ngôi Đã gieo biển tội thì gặt hái Hoả ngục chờ ai thèm lắm rồi!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào