Qua thời hoa bướm
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Từ khi đau khổ chất lên ngôi Lặng lẽ vùi chôn tận kiếp người Hồn tôi biển hoá thành sa mạc Mà mọc hoa buồn gió lả lơi Nhẩn nha ngày ấy trong cung mộng Từng níu bước chân níu tấc lòng Rồi buông khe khẽ trong nước mắt Mệt mỏi thật dài dây long đong Cô ơi, thời rất mê sơ ri! Hái nhiều đem ủ hoá rượu si Trong vườn bỗng hát lên tơ liễu Vì có cô đây sao sánh gì! Mùi hương không nhốt vào suy tưởng Chùm mộng xanh lên rất tơ vương Hí hửng tìm nhau và chia sẻ Ôm gọn trong nhau những con đường Một bữa giời xanh thành mây đen Kéo nhiều u uất phải thắp đèn Trong buồng nhung nhớ đầy xao xuyến Cô vội đi về nơi mới quen Thế là quên hết ngày đỏ mặt Tiếng sét tình lên rộ bầu giời Hai dây im bặt rời xa quá Tôi cũng thành ra sỏi đá thôi! Từ những thơ ngây tuổi học sinh Từ men mới chớm thuở tỏ tình Lòng say dờn dợn hương thiếu nữ Chợt ngập lòng tôi những nét trinh Nên nếu cô đem lòng nhớ lại Nhỡ gặp bên đường xin phủi tay Chớ gõ tình thêm lần đau đớn Tôi sẽ tan hoang những vạn ngày Cứ xem rượu quý ngày xưa ấy Như khúc nhạc thơm đã bốc mùi Thôi đành vĩnh biệt hỡi cuộc chơi Tim tôi gục ngã vào tê tái Ôi, mộng vờn bay xoã cánh môi! Cho thừa tôi ở, cô xa xôi Xin chúc nơi trăng thành biển ngọc Còn đây băng giá kiếp quê rồi!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào