Qua quê mẹ
Con sông bên bồi lo cho bên lở anh đứng nơi này rát mặt với thời gian qua quê mẹ không ghé về thăm mẹ sông cứ chảy vòng quanh sông bỗng hóa sông Hàn hải âu bay cánh trắng trăm vòng đôi cánh dẻo như cuộc đời bằng nhựa đêm sập tối nhà ai vừa nhen lửa ngôi sao nào cũng mọc phía xa xôi em đã về chưa mảnh đất hẹp vô cùng hẹp như thể một con đường qua lại anh vẫn tưởng không bao giờ hái quả đầu mùa thơm ngọt tợ môi em qua đồng bằng giọng hát thân quen quen như thể không bao giờ lạ được quen như thể cơn mưa nào cũng ướt tóc em giờ nắng đã khô chưa? quê hương tôi biển nhiều hơn là nước giọt tận trời cao giọt tận đất sâu biển đã thổi cồn cào cơn khát giọt đầu nguồn trong - mắt em đâu? nước đã tràn bờ nước đã về khơi dòng sông suốt đời không đuổi kịp những ghềnh thác thét gào khủng khiếp khúc ngàn năm mây vẫn thấp ngang trời chim ríu ran ngọn gió chào mời ngực anh trống như ngôi nhà không cửa tim rực cháy than hồng bốc lửa bay lên cao siết cháy cả nền trời từ phía vườn em trăng cứ mọc mặt em đây trăng mấy cũng rằm em đừng trách anh là ngọn gió của trăm miền giờ vẫn thổi xa xăm...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào