Qua đèo gió
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Ngược dốc, ngược dốc, vẫn ngược dốc Quành gập bất ngờ, xoáy trôn ốc Hành quân ngược đèo như lên trời Balô nằm cao, đầu cuối thấp. Người lắm chuyện nhất cũng ít nói Còn sức thì dành cho đầu gối Bắp chân người trước, ngực người sau Bắc màu quân phục lên lưng núi. Ôtô ngược dốc thường trở chứng Rù rì một thôi rồi lại đứng Lính mang balô vượt Ôtô Quay đùa lái xe vì câu ngắn. Hành quân nửa ngày vẫn còn lên Chính uỷ âm thầm nhớ Pha Đin Lính cũ: Đèo Ngang, Hải Vân nhắc Lính mới: Cao Bằng nằm phía trước. Có ai vừa hỏi tên đèo đó Gió gọi tên đèo trong tiếng gió Là khi đoàn quân chạm đỉnh cao Dây mũ căng cằm, mũ lật sau. Ngoảnh lại ngoằn nghèo trăm khúc dốc Chẳng nhớ hướng nào xuôi Nà Phặc Nhìn xa phía trước gặp Ngân Sơn Hoa Trẩu tháng tư đan trắng đất. Quân xuôi đèo gió, bước như rơi Gió thốc ngực phồng ráo mồ hôi Cái mệt trả về cho đỉnh gió Nhìn xe xuống dốc, vẫy tay cười.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào