Phu-la-nhíc
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Xuân Hoàng
Một số bài cùng tác giả
– Bông hồng vàng– Trở mùa
– Tiếng còi tàu
– Ghi ở thành Vinh
– Hoa phượng ở Đông Hà
Một số bài cùng từ khóa
– Dốc On My– Thơ về hoa sen Lào
– Tặng nhà thơ Pa-thét Lào: Xôm-xi
– Mường-phìn
– Ngủ rừng Lào 1952
Phu-la-nhíc: Núi biên giới Việt - Lào Bản đồ Trường Sơn ghi: Một nghìn năm trăm linh tư thước cao Ở đây nhìn sang Tây: Dãy Phu-xeng-he chìm trong mây Nhìn ra Bắc: Hệ sơn phòng Pu-ắc Nhìn về Đông: Cà-roòng sương mênh mông Nhìn vô Nam: Hệ sơn phòng Xê-pôn Trải dài hút tầm con mắt Như những anh hùng gặp nhau Những đỉnh cao nhìn nhau qua trập trùng nghìn nghìn núi thấp Trăm ngàn thung lũng chen nhau Những dòng thác trắng phau Những con sông nối khúc: Những Xê-noi, Xê-chon, Xê-nốc Những nậm Tha-lê, nậm Thà, nậm Bạc Con chảy sang Lào con xuôi về Việt Chịt chằng chân rết mùa mưa Ở đây, con đường Trường Sơn đi qua Thời đại Hồ Chí Minh chói ngời sự thật Những điểm cao trở thành điểm chốt Tên núi, tên sông thi nhau đi vào anh hùng ca Phu-la-nhíc! Phu-la-nhíc! Đây cũng là sự thật Đỉnh cao một nghìn năm trăm linh tư thước Qua tám năm trằn bom Còn lại: một nghìn ba trăm Ở đây, rừng cây đại ngàn Thi nhau lùa xuống vực Vùi làng bản vùi cây cả gốc Rừng đại ngàn trở thành núi trọc Chỉ con đường là ở lại mà thôi
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào