Phan Thiết! Lòng sao ngỡ quá quen, Ngã ba loá nắng. Một hàng hiên. Nhà trường một mái, tường vôi trắng, Một gốc sầu đông, hương tím lên. Thị xã biển cũng là phố biển: Lung linh gió đẫm vị hơi nồng. Buổi mai, mùi lưới vương bờ cát, Cho tối trăng về, cá nướng thơm. Ơ, cũng quê nhà, phố biển ơi! Phố quê tự huỷ đã lâu rồi. Qua đây, gặp gỡ chiều Phan Thiết, Bỗng thấy lòng mình đất nước soi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào