Ồ các em
Nói thật đúng? từ biển dâu khép mở Thật rõ ra, anh đã biết từ đầu Từ xa lắm đầu tiên anh đã rõ Rằng các em là tuyệt thể hương màu Anh đã gặp các em từ vĩnh viễn Của tương lai tận tuyệt tới bây giờ Em đã định từ tâm can tưởng niệm Tìm tới anh chất vấn một vần thơ Anh định nói rằng ấy là vô ích Thơ thiên thần là tâm niệm tóc tơ Em cười rộ: "- anh ba rơi số dzách Anh tận cùng là ba trợn trơ trơ" Anh xấu hổ hỏi rằng: "em nói thật? Hay giỡn chơi? Anh hổ thẹn bất ngờ" Từ quá vãng xa xưa những chồng chất Tấp nập về trên tại thể bơ vơ Em mở miệng nhe răng cười não nuột Anh nhìn em như nhìn thấy đất trời Em đẹp đẽ như tuyết băng trắng muốt Anh nhìn em như tinh thể tuyệt vời Anh gạ gẫm: "Em cho anh hôn chút Bởi từ xưa anh rất mực bơ vơ" Em đáp lại: "Chỉ cho hôn nửa chút Còn nửa kia còn lại cho ông trời" Vì khởi thuỷ tới vô chung vô thuỷ Người tình em là rất mực ông giời Ông giời ấy bây giờ say tuý luý Mà yêu em vẫn vĩnh viễn ông giời (Hôn em nửa chút pha phôi Thiên thu ký ức nửa lời của em)
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào