Không phải Đảng ta không có lúc sai lầm Bác xin lỗi đồng bào và Người đã khóc Ruộng đất vẫn còn kia nhưng bao điều oan khuất Sửa sai làm sao được đầu rơi! Sửa sai làm sao được, Bác ơi… Từng xẻ áo nhường cơm cho du kích Từng dỡ cả cửa nhà, che mắt địch Địa chủ gì mà chia thóc cho dân?! Địa chủ gì mấy cái vại, cái mâm Con đấu bố, vợ đấu chồng đêm ấy Dậu đổ bìm leo như chỉ chờ có vậy Bao oán thù không biết ở đâu ra? Nhận khuyết điểm về mình, Bác thay mặt Đảng ta Ai thay mặt cho Người trong cải cách Bác đã khóc trước bao điều oan khuất Không phải Đảng ta không có lúc sai lầm?! Sẽ còn hơn cả Đế quốc, thực dân Nếu đã biết sai lầm mà không sửa Đêm ấy đêm gì, ai còn nhớ Ai đã quên Bác khóc trước đồng bào?! Biết sai lầm mà không sửa, là sao…?! Bao trả giá vẫn như thời cải cách Đảng vững mạnh, Đảng ngời ngời trong sạch Nước mắt Bác Hồ lau cho những vết thương…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào