Nước mắt đại dương em
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Giọt nước mắt cuối rồi em nhỉ Buông cho rồi hay mai tiếp tục khóc hoá đại dương? Cây tình yêu hoá thu từ lâu trơ trụi Em chờ đợi gì khi đông đến tuyết rơi? Hỡi em! Mặt hoa ai vẽ tranh buồn thê thảm Và lời kia cứ rên rỉ đến trọn đời Lật trang đời ra toàn những hố chông gai và vực thẳm Đâm da thịt người còn gì để mơ mộng với khát khao Đâu cần đâm thêm nhiều nhát nữa Anh cầu em như hoa trở về nụ ban đầu Dẫu chẳng được nhưng ít ra thì cũng ủi an tâm hồn son trẻ Hãy nhuộm mùa xuân vào mắt em Nhuộm mùa xuân vào môi em Nhuộm mùa xuân vào lồng ngực em hây hẩy Nhuộm đôi chân non nõn trắng tuyệt trần Xin hãy vội vàng và tranh thủ thời gian Núi sẽ sụp và biển kia cạn nốt Đá mòn rồi, ôi đau điếng làm sao! Em đừng khóc bằng văn chương như thế nữa Cho hoa lòng ngát hương vị yêu đương Trên biển đời còn nhiều niềm vui bất tận Cớ sao em lại cắm cổ xuống mãi vũng sầu?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào