Núi đen
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Linh hồn ơi, bay lên, bay lên, bay lên! Kìa, núi đen ập đầu đè xuống! Phải chăng trong đau thương tột độ Ta bàng hoàng nhận ra hồn chữ nghĩa mọc cánh đại bàng? Yêu đương Tiền bạc Danh vọng điêu linh Mọi thống khổ dồn về thành viên đá đen tăm tối Siết cổ từng hồi và ngợp thở cảm giác đa mang Linh hồn ơi, tháng năm có gì ngoài những thứ trò cát bụi? Từng bụi buồn chui hẳn não bộ ta Đỉnh yêu đương vẫn còn lo lắng Đỉnh tiền bạc vẫn còn lo lắng Đỉnh danh vọng vẫn còn lo lắng Ta thiếu thật rồi một niềm an ủi Ý vị đó là gì duy chỉ Thượng Đế biết rõ hơn ta Một bài thơ ta thiếu hẳn biết bao bài Biết bao bài ta thiếu hẳn sự bình an Chốn lướt qua là bóng chết dập vùi Thành dĩ vãng cố gì quay đầu trở lại Ở nơi đây có gì cho ta chất chứa Vực thẳm đời và bạc phếch thời gian Thôi tất cả nếm mùi trần gian đã đủ Lại từng giờ nếm cả ngõ hẹp lê thê! Ngẫm trí và môi loanh quanh thêm ô tội Soi bóng ta thêm ghê tởm chính mình Chiếc áo ta cần giặt giũ sạch trắng tinh Mới xứng nguyện đi về nơi thiên quốc.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào