Nụ trăng nàng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Nụ hoa ơi, sao rộ giống nụ trăng nàng? Bày vội vã nơi trần gian bén gót Mắt môi kim cương, thân hình ngọc bích Lời rượu nho nồng độ càng say Nhưng nỗi gì em hoá tảng băng như thế Hay bao lần va vấp vết đau thương Lại đang tâm quên bẵng hạnh phúc con người? Ôi, anh đớn lạnh khi lòng em vực thẳm sầu giọt lệ! Nhởn nhơ điêu tàn cho đến hết trăm năm Nụ hoa ơi, sao bốc mùi hương vào nơi ngang trái? Dẫu biết rằng chẳng phải chốn đáp đậu của chim hồn Sao cứ thế, cứ lao vào vùng mê đoạ xác thân Rồi sực nức khóc cười như kiều nữ Nếu chẳng còn ai thương xót bóng hoa lỡ nhịp Hãy tìm anh rót nhẹ cánh thơ buồn! Ở nơi đây chàng thi nhân mở vũ trụ xoá bôi Mang giai điệu tình ca ủi an thân phận Và người hỡi, nếu còn trẻ trung như cọng giá non Xin đừng vội tra thịt da vào điều vô nghĩa!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào