Nụ quỳnh hoang dại
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Ai chê em loài hoa dại ở rừng xanh Anh không chê mà bắt được cặp đồng tiền Má lúm ấy khêu đời giai vui tít mắt Cười lên như ngỡ pháo hoa Lunh linh ánh nước không gian chiếu rọi Mặt yêu kiều tỏ rõ nét đam mê Hỡi, tình nhân, dáng vóc của nghìn tơ! Như sông chảy lượn lờ con nước ngọt Xin làm mây bao quanh thân em bước nhẹ! Khẽ hôn sao hương thắm nụ quỳnh Tóc em còn chờ đợi cột anh giai Tẩm bùa mê của tình yêu bí mật Nhẽ ra ta còn xứng đôi sóng sánh Mà thời gian như kết liễu cuộc tình Triệu quả bom đang chờ ta đầy thách thức Thịt da người có giới hạn, em ơi! Mùa xuân trong chiến tranh đồng nghĩa mùa thu Mùa li biệt rống lên lời tan tác Ôi, thương thay cái kiếp làm người!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào