Con đường nhỏ vắt ngang triền cát Vạt cỏ cháy khô hàng dương gầy xơ xác Đường về nhà em trưa nắng cát mù tung Ơi gió Lào thổi rát miền Trung Mười năm trước Nón che nghiêng đi về trên cát Bụi xương rồng ngơ ngác bước em qua Giờ đường cũ xương rồng khô héo cả Hỏi người làng: – em đã lấy chồng xa Em bỏ lại miền Trung đầy bão gió Bỏ cả vùng quê vật vã dưới nắng hè Trên cát bỏng mình anh đi như chạy Ở đâu rồi một bóng nón nghiêng che? Ở đâu, ở đâu một mái tóc thề Như dòng sông chảy qua triền cát hạ Gió Lào trưa nay cát bay cồn cào quá Đường vắng nắng chang trắng loá chân trời Nóng bỏng quê nghèo nỗi nhớ em ơi! Có thể nơi xa tìm thấy niềm vui Em sẽ quên đi gió Lào cát trắng Nhưng miền Trung, miền Trung vẫn tảo tần thầm lặng Nhớ thương em nỗi nhớ chẳng đâu bằng Mẹ gọi em về khắc khoải những mùa trăng.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào