Nỗi buồn của thơ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Xuân Hoàng
Một số bài cùng tác giả
– Bông hồng vàng– Trở mùa
– Tiếng còi tàu
– Ghi ở thành Vinh
– Hoa phượng ở Đông Hà
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 08:30
Em hỏi tôi: - Sao thơ đọc nghe buồn Và trong sáng và bâng khuâng đến thế? Xin trả lời: - Thơ tôi mong được vẽ Cánh đồng sao trên đồng lúa, đêm sương... Làm mặt hồ in ráng đỏ hoàng hôn Làm núi tím có vầng trăng đến ngủ Sắc biển tía sóng xao chiều trở gió Đường thông già xanh biếc lối Côn Sơn... Đời chưa vui. Tôi đâu muốn thơ buồn Nhưng thơ cứ soi cuộc đời đến rõ Cũng như mắt em buồn, luôn bỡ ngỡ Soi vào tôi, thơ bỗng hoá ngọn buồm Không biết có nên thêm câu nói nhỏ: "Và nỗi buồn như cũng sáng trong hơn"
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào