00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 10:22

Nhà thơ, anh dành dụm từng xu nhỏ, đồng kẽm, đồng chì... Mà phải trả các món nợ, bán đời đi để trả Vét cả tâm hồn, dốc cả hai túi áo ra không đủ Không phải anh nợ, mà nhân lọai nợ, người đọc nợ Anh trả cho anh là trả giúp họ rồi. Nợ xương máu, áo cơm, một ngụm nước khát lòng, Một hạt muối đêm công đồn, cái hôn khi ra trận, Cho đến nợ một ngọn gió heo may rải đồng, Một mặt nước bờ ao Thái Bình cũng nợ, Một mùi hương của xứ không hương... Trả, anh là anh. Không trả, anh có tội với mười phương, tám hướng. Anh moi bộ óc không phải bằng vàng ra để trả. Thế mà có nhiều nhà thơ đã không trả còn vay, còn ăn quỵt, Họ có mười mà tên tuổi đến mười mươi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào