1. Những năm tháng Hải Phòng đầy biến động Đời tôi như cái phao trên mặt biển Có năm người ta đánh Hoa Kiều Bạn cha tôi về chết bên cây mận Có năm xóm bạc trắng màu vôi Những bó chiếu kìn kìn đi ngoài ngõ Chỉ thấy bàn chân người chết dịch Có năm bão từ biển dạt vào Những cây bưởi vừa trổ hoa đã chết Hàng trăm thuyền không về Giêsu Sao người chết mãi không thôi Có năm truyền đơn rải trên cầu nhà máy Lòng chúng tôi bắt đầu hi vọng Có năm cả xóm thợ đình công Chúng tôi nuôi nhau bòn từng hạt gạo Có năm Hoả Lò dựng lên máy chém Cả Hải Phòng sau những án đau thương Không ai dám nhìn một con gà bị giết Cờ búa liềm lại bay đầu ống khói Chúng tôi nhìn nhau tin tưởng bắt đầu Có năm những đoàn ngựa Nhật đi vào tỉnh Xóm chúng tôi không còn một buồng chuối chín Có năm bom Mỹ đổ xuống quanh nhà Chỉ còn tiếng kêu trời khóc ra máu Xóm tôi càng nghèo xơ xác Đàn gà cũng không kiếm ăn được trên đống rác Hàng trăm ngàn người lại theo tàu ra biển Ai biết cao su đất đỏ là đâu Thỉnh thoảng một xác trôi về bến Bà con không nhìn rõ mặt Những năm tháng bồng bế nhau lũ lượt Vẫn kéo đi vẫn hi vọng ngày ngày Dù chỉ là hi vọng Của ngọn lửa đêm trên bờ biển bão Có con thuyền nào trở lại hay không Hi vọng của những người đàn bà Đứng trên bờ biển bão Thức thâu đêm đợi Dù biển chưa yên dù trắng xoá chân trời 2. Trong những ngày đen tối ấy Không thể cúi đầu Đi hết cuộc đời cùng khổ Tôi nhớ lại đôi mắt từng đồng chí Nhìn lại thềm nhà lỗ chỗ vết giọt gianh Như tìm dấu chân vợ con lần cuối Sẽ làm những giọt ánh sáng Trong ngục tối âm u Những đêm chia tay hành động Chúng tôi nhớ hết những bàn tay Những bàn tay sần sùi của đồng chí thợ rèn Những bàn tay run run của đồng chí thợ điện Những bàn tay rắn chắc của Com-ben Những bàn tay ram ráp của Xi-măng Những bàn tay mịn màng của máy chỉ Ngày mai dù thiếu một hai người Thiếu một mùi mồ hôi quen thuộc Con mắt nhìn nhau thấy đời nhau và dĩ vãng Những bàn tay không nói dặn dò Mỗi ngày mồng một tháng năm Hải Phòng thuộc về tay chúng tôi Tàu đứng chết trên bến Máy nằm im rỉ dầu trên mặt đất Mỗi ngày mồng một tháng năm Hải Phòng Nam Định Hồng Gai Uông Bí Tay chúng tôi Làm thành những ngày động biển Rồi cửa biển về ta Những năm đầu chính quyền cách mạng Giấc mơ của Hải Phòng Như bóng cò trắng bay về lòng tôi thuở nhỏ 3. Giấc mơ không thể bay đi Giấc mơ sáng trên ngọn mác Giấc mơ làm cánh tôi bay Vượt vòng đai lô cốt bờ biển đêm ngày Giấc mơ kín lòng Hải Phòng tạm chiếm Hải Phòng thành một đống sắt Hòm đạn vỏ chai vỏ hộp Một đống quần áo lính Một cái chợ buôn người Chúng nó đi như đàn bọ hung Rũi vào lòng đất nước chúng ta Chúng nó đi Như đàn châu chấu năm nào Về phá lúa mùa sắp gặt Chúng ta nhớ gì những ngày kháng chiến Một vết đạn giữa trán em bé lên năm Một vết dao trên ngực người con gái đương thì Chúng ta nhớ gì những ngày kháng chiến Một nền nhà máy một hố bom sâu Một hố chôn chung Một dãy người bị bắn Chúng ta nhớ gì những ngày kháng chiến Mất cả mùa xuân mất cả tình yêu Mất đôi mắt thật rất nhiều rung cảm Mất rất nhiều đồng chí Nhưng chúng ta làm chủ được Hải Phòng Tiếng cười tiếng khóc trên Hải Phòng suy nghĩ Những mái nhà xưa đếm lại thiếu người 4. Xưa ai hay hoa phượng mọc bên đường là đẹp Hôm nay hoa đổ vào mắt kính ống quay phim Tờ báo đầu tiên tả chuyện mùi hoa Mầu phượng làm duyên đầu câu thơ mới Chúng ta đi mang tâm hồn đứa trẻ Mới trông thấy nhà thấy đèn thấy phố thấy người đi Ngày giải phóng những tiếng nổ chào mừng Góp hơi sức muôn vàn người trong phố Xi măng Sở dầu Máy chai Máy chỉ Giốc núi Hàng kênh Hạ đoạn Sâm bồ Đò đất Mĩ Khê Phú Xá An Dương Thuỷ Tú Thuỷ Đường Đồ Sơn Đồ Hải Chào các anh bộ đội Chào các anh văn nghệ trở về Ngày đêm tiếng chuyển động Hải Phòng Ngày đêm tiếng hát càng lồng lộng Ta còn nghe tiếng sụp đổ tiếng hoài nghi tuyệt vọng Kẻ thù chúng ta nằm im trong bóng tối hôm nay Quanh Hải Phòng bọn Pháp nằm ngổn ngang từng gò đống Những boong ke nằm úp sấp mặt bên đường Những vỏ rượu vỏ hòm trên đất phù sa dưới từng gốc sú Hàng hàng thập tự trơ vơ vắng lạnh bãi cỏ xanh Chúng ta sẽ trả về những bà mẹ Pháp Núi hài cốt cuộc chiến tranh bẩn thỉu Cũng như những người mẹ chúng tôi Tiếc những dòng sữa những cái hôn đã mất 5. Chúng tôi giữ Hải Phòng Ngăn từng cơn gió muối Phủ trắng máy chúng ta Phục hồi hàng vạn con người Đang nhìn nhà máy kho hàng Cho ngọn lửa nhen trong bếp Những tiếng còi tầm đầu tiên gọi sáng Vang vang tiếng guốc tiếng cười Giữa phố xá mờ sương Tôi gặp lại chiếc khăn trên vai người phu khuân vác Sau mười năm trở lại những kho hàng Đôi mắt lim dim ông thợ hàn già tới xưởng Những dáng lưng còng trên khắp ngả đường ray Chào các anh Chào đồng chí Giờ mình gặp lại ta Ngày nay gặp lại người cùng xóm Gặp những bàn tay hàng chục năm xưa Những đồng chí Liên xô, Trung Quốc, Ba Lan đầu tiên vào bến Chúng tôi hôn nhau Những đất đai những chân trời gần lại Ước mơ thuở nhỏ của lòng tôi mở cánh Những đường dây cách mạng ngày nay Đã khâu thành chiếc lưới Vô cùng vĩ đại Lòng tôi nghe lại tiếng võng đưa Như mới sinh ra giữa cuộc đời tươi đẹp Mẹ ru tôi những ca dao thuở trước Quê hương chúng ta giờ đã có Hải Phòng Không có lúa đồng thơm nhưng có trăm nhà máy Con ngày nay thật đã có chân trời.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào