Những chiếc thoi vàng
Phiên đi vào rừng cảnh giới bất chợt gặp một tốp lính Pôn Pốt Bọn chúng lôi xềnh xệch một người đàn bà Campuchia còn rất trẻ chúng rứt tung quần áo của cô người đàn bà quỳ lạy hết tên này đến tên khác nhưng mặt bọn chúng vẫn trơ như gỗ đá chúng đạp người đàn bà gục ngã một tên cầm con dao cắt mớ tóc đen dài một tên châm lửa đốt mớ tóc người đàn bà cháy khét chúng sẽ trích huyết cô để nhuộm những lá bùa Phiên nhìn thấy tận tường hết thảy anh rùng mình định siết tiểu liên bắn vỡ mặt những tên quỷ sứ bọn chúng nhảy chồm chồm như những con cọp dữ tranh giành nhau phần da thịt của cô Phiên nhớ một đêm Ba Chúc Việt Nam bọn Pôn Pốt lén vây trường học chúng lột truồng cô giáo rồi hãm hiếp trước mặt các em chúng bắt các em đốt lửa đứng xem rồi lần lượt chúng ném các em vào lửa còn một em trai em gái cuối cùng chúng moi ruột nốí vào nhau chúng bắt hai em kéo co bằng đoạn ruột đau chúng đốt lửa xua hai em chạy hai em bé thét lên khi ruột trong người hai em cứ chảy ra ngoài... Phiên nghiến răng đau đớn nòng súng rung lên bon giết người trước mặt anh gục ngã mặt bọn chúng đập vào cây vào đá không một tên nào chạy thoát còn người đàn bà kia cứ ngơ ngơ ngác ngác như một kẻ mất hồn Phiên ném cho cô chiếc xà rông người đàn bà rú lên và bây giờ cô mới biết thân thể mình trần trụi tựa dòng sông cô run lên sụp xuống đôi chân chỉ mình cô ở lại với khu rừng chạy đi dâu nơi nào cũng chết rừng đầy cọp beo rắn rết xung quanh đầy những lính áo đen cô chạy theo người linh trẻ này chăng? không được! anh là ai từ đâu đến nơi này? khẩu súng anh lăm lăm trong tay quần áo mặc như con báo gấm mồ hôi trên trán anh lấm tấm anh mỉm cười hồn hậu bao dung - anh chiến sĩ ơi cho em đi cùng ở đây, em sẽ chết ở đây, em không biết gì hết con em,chúng nó giết rồi em chỉ còn thân đơn chiếc này thôi anh đã cứu em thì thương em cho trót em đã chịu bao nhiêu roi vọt ở trại tập trung em đã trốn vào rừng chồng em đã đến với nghĩa quân chúng đã giết cả làng em bên hẻm núi sống chết đây là lần cuối hãy cho em theo, em sẽ giúp anh nhiều cô gái nhìn lên trời đã xế chiều bóng người lính đã lẫn vào cây cỏ cô hãi hùng nhìn những gốc cây khô lần đầu tiên tự do cô thấy sợ cô quỳ xuống giữa rừng than thở chằp hai bàn tay như vũ nữ ápxara mây trên trời như đầu rắn Naja từng đàn một kéo nhau sà xuống thấp gió nói gì với cô gái Campuchia này vậy? gió nói nhiều lắm đấy lời của những dòng sông ở nơi đâu những cô gái má hồng đương soi gương chải giấc mơ hạnh phúc ở đâu bên hương thơm hoa hồng hoa cúc những cô gái lim dim như công chúa ngủ trong rừng lần đầu tiên cô gái khóc với tự do tiếng khóc này sẽ tới Angkor trên vách đá sẽ có thêm dòng nước mắt bức phù điêu thời gian sẽ khắc nỗi đau buồn cho nhân loại đau chung em không thể nào đi qua trăm họng súng và con mắt của bọn lính áo đen em sẽ chết trong rừng tàbeng. hồi còn nhỏ em có đến thăm đền cổ nhưng em chưa thấy một bức tượng nào có hình ảnh một người mẹ chết con tự huỷ hoại đời mình em chưa hề thấy em sẽ đem đến đấy bức tượng sống của đời em cô nói rồi nhặt con dao dưới đất cầm lên... bỗng một bàn tay nóng bỏng nắm chặt cổ cô con dao rơi xuống lớp lá khô cô gái cũng giật mình sửng sốt -Cô ơi! như thế là không tốt giải thoát cho cô đâu phải để thế này tôi chưa đi đâu tôi còn ở mãi nơi đây sao cô lại liều mình ngu ngốc đường về phun có bao nhiêu đèo dốc túi lương khô của tôi đây, cô hãy lấy mà dùng - anh đi đâu cho em theo cùng anh đừng để em lạc lối giữa rừng đất nước em nhiều sông hồ mà em vẫn khát em sẽ cùng anh chiến đấu bên nhau cho tự do và xoá sạch thương đau đừng để em một mình giữa cọp beo và rắn hay là ngực đây anh cứ bắn nếu thấy em làm phiền bước tiền của anh nói rồi cô giật tấm áo xanh phanh lồng ngực trước mặt người lính trẻ - bắn đi anh! chết như thế này rất khoẻ viên đạn vào cái chết thật êm bây giờ em chằng nòi gì thêm chúc anh lên đường mạnh giỏi khi nào chân anh thấy mỏi nhớ em giữa rừng anh hây đi nhanh ngày mai đây trong cuộc đấu tranh tổ quốc em sẽ có người còn sống con thuyền sẽ có người chèo chống CôngPôngThơm, anh đến đó chưa ? quê hương em sáu tháng nắng, sáu tháng mưa vườn xanh mướt sếu cò bay loá mắt cô gái nắm tay anh rất chặt đôi mắt cô đau đáu nhìn anh cô sợ cỏ cây sợ cả trời xanh sợ ngọn gió đến mang anh đi mất Campuchia ơi, đây là sự thật! hai bàn tay người con gái nóng ran quả tim cô sung sướng rộn ràng cô không cần nghe gì hết trên đời cô vừa qua cái chết cái chết vừa qua cô còn lại trên đời... đội trinh sát đến bên Phìên Trung như người chểt đứng lặng yên cảnh tượng xảy ra quá sức con người đội trinh sát đang vượt qua một biển máu tươi lại phải mang theo người phụ nữ Trung nhìn Phiên, anh không hề giận dữ cuộc chiến đấu này rất đỗi thiêng liêng hai tổ quốc đang chờ trông vời vợi một dãy chiến trường bốc khói chờ anh! - hành quân! Trung ra lệnh: cho cô gái đi theo phân đội cố vượt đèo tránh nổ súng những nơi không cần thiết cô gái biết nói và nghe tiếng Việt làm thông điệp viên và chiến đấu viên những thức ăn còn lại dành riêng cho cô gái bao ngày bị đói khu rừng bỗng nhiên sáng chói cô gái từ nay như một con chim ríu ra ríu rít những tiếng riêng chỉ có những bông hoa rừng nghe được và những con chim sơn cước bay theo cô như những chiếc troi vàng... nụ cười bayon Phiên lấy võng may áo quần cho cô mặc còn chiếc xà rông cô đem giặt xé ra băng bó những vết thương cô gái Campuchia làm ngắn cung đường đưa đội trinh sát xuyên vành đai quân giặc nhưng con đường càng sâu càng tắc phân đội rơi vào một bái mìn bây giờ chỉ có cánh chim mới có thể đưa họ lọt vào căn cứ phân đội tạm dừng cần một người cảm tử đi trước dò đường cho phân dội tiến theo chín người đưa tay lên nhận việc hiểm nghèo Trung chọn Phiên người thứ nhất những trái mìn ẩn trong cỏ đất những trái mìn mang hình dáng lá cây những trái mìn định hướng, mìn bay mìn hơi độc và mìn chiếu sáng những trái mìn khốn nạn nằm lặng im trong các khu rừng cô gái Campuchia trong giây lát ngập ngừng cô bước lên xin thay Phiên đi trước - cô gái Campuchia ơi! em không thể náo đi được những trái mìn chúng tôi thuộc hơn em những trái mìn có tên chúng tôi biết rõ chúng bao nhiêu tuổi chân chúng tôi thường quen đồi núi em còn phải sống đến ngày giải phóng quê hương em còn phải sinh con và chăm bón mảnh vườn biết căm ghét những loài cỏ dại qua khu rừng này, em sẽ trở thành người từng trải hiểu Tổ quốc em hơn và bè bạn nhiều hơn! - cảm ơn các anh những người con bên kia dải Trường Sơn em đã hơn một lần cầm trong tay cái chết cuộc đời em tưởng đến đây là hết các anh đưa em từ đáy vực bay lên người Campuchia em chẳng biết quên ai đã cứu mình trong đau khổ... bên kìa đồi bỗng vang lên tiếng nổ rừng đen như một đám mây cả phân đội thu mình trong những chiếc áo bay nằm rạp xuống đường nghe động tĩnh từ bên kia có hai người lính máu bầm đỏ quần áo nát tươm họ cõng nhau lảo đảo trong rừng cố xa lánh nơi vừa gây tiếng nó người ngồi trên lưng hai tay ôm cổ nói gì với người lính cõng anh rồi cả hai ngồi xuống tảng đá xanh xé vạt áo băng vết thương máu đẫm hai người cùng lẩm bẩm họ đọc gì trong tờ giai nhỏ kia? Trung nhận ra người lính Campuchia anh đứng dậy tiến lên phía trước những người lính cách nhau vài bước đôi mắt tinh tường nhưng chưa thể nhận ra ngay Xamaki! Campuchia vẫn còn đây hai người lính đứng lên như biểu tượng sao tả được đôi mắt họ nhìn nhau vui sướng vết thương trên người là những chứng minh thư họ nhìn nhau nước mắt ướt nụ cười nụ cười đó làm Bayon sống lại nụ cười đó Campuchia sống mãi cảm ơn chiêến khu Iapốc cảm ơn những người nổi dậy Hai Linh Ba cảm ơn người về từ phương xa cảm ơn mẹ hiền Tổ quốc Cảm ơn người lính máu xối giữa rừng già cho ta nhặt nụ cười Bayon còn sót lại không lạnh lẽo trên những ngôi đền bằng đá mà ngay đây chính giữa môi người ngời lính Campuchia nâng mảnh giấy đẫm máu tươi thông điệp máu linh hồn Tổ quốc đây là Quốc thư hai người lính trao nhau (bức Quốc thư không bảo tàng nào giữ nổi) ruộng đồng và đồi núi hãy lắng nghe bán đảo hãy lắng nghe những con tàu đương băng qua các màu da hay dừng lại lắng nghe nghi lễ của rừng xanh hoa là máu trên nền quân phục rách dây ăngten kéo lên cao vút điện đài phát sóng họ tựa lưng vào nhau súng trong tay nóng bỏng không trung vang lên những tín hiệu cuối cùng những mệnh lệnh cuối cùng... người con gái từ phía sau đã đến cô sững sờ nhận ra hai người lính bị thương: KonThaMát và BunThoong. cô khóc... nhưng đây là tiếng khóc của chiến trường chỉ có đất là mới nghe lời nức nở đất chuyểnn lại cho pháo gầm hết cỡ từ trái tim tiếng khóc hoá cầu vồng bảy sắc lửa bắc qua cầu chiến dịch KonThaMát mơ trong làn sóng dài xung kích anh mở mắt ra nhìn thấy XôRiLa trời cao xanh, mây trắng bay qua em đứng đó Campuchia đứng đó cho anh gởi lời cùng ngọn gió mang đi cùng xứ sở lời lời yêu nếu mai sau anh hoá cánh diều nước mắt em là sợi dây trong suốt Nâng vòm trời lên cao vút Cho đàn em đừng hát những lời đau họ chẳng biết nói gì hơn, chỉ biết ôm nhau hai lồng ngực... một trái tim còn đập rừng bỗng chung chiêng cơn gió lốc ... XôRiLa biết lòng minh tan nát rồi đây cô nâng KonThaMát lên đôi cánh tay rồi đứng dậy dưới một trời gió bão.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào