00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 18:40

như những bờ vai người trần truồng gầy guộc treo lơ ngơ giữa buổi chiều còn sót lại trên sợi dây đời oằn mưa nắng cái đầu nhỏ hơn so với bờ vai rộng cũng chính là nơi để móc thân mình vào sợi dây lơ lửng những chiếc móc lắc lư như con rối vô tư đến lạ lùng có vẻ nghiêng đầu kiêu mạng một ngày dang nắng khoác lên tấm áo hờ có khi là áo, là quần, là nội y và linh tinh đủ thứ không phải che thân mà khom thân gánh vác bất cứ cái gì mà loài người [móc] vào những chiếc móc trên dây phơi đồ đôi khi leng keng hát đôi lúc xích lại gần nhau khi có cơn gió lùa và im lặng chờ đêm đến những chiếc móc mang hình bán thân của kiếp người không bao giờ có chân.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào