Những đốt xương của mùa xuân
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lãm Thắng
Một số bài cùng tác giả
– Tin nhắn ngày tình yêu– Tháng tư về Quảng Trị
– Sao em không nhấc máy?
– Nhớ chi nhớ lạ!
– Về Huế đi anh
1. Hơi thở tôi chầm chậm hơn chờ đợi cơn bão lòng khởi xướng tiếng yêu thương tôi hát khúc xuân ca ngày hai mươi mốt tuổi những mầm lửa khát khao cháy yêu tôi hoài niệm tự tìm đôi cánh bay lên nhưng thân thể đã dính chặt đớn đau tôi giãy giụa trong đêm tối loài người xấp xỉ bốn mươi năm những tháng ngày đã hoen gỉ những hoang phế chất chồng hoang phế những kiếp trâu cày nối nhau nhục nhằn những nẻo đường phủ máu con người đã biết ăn thịt nhau 2. cửa sổ phòng vệ sinh mở toang hoác ánh nắng tràn vào rạng rỡ những tấm giấy vệ sinh xếp chồng lên nhau như đoá hồng trắng tuyệt mùa xuân cái cảm giác bất cứ lúc nào cũng thế khi còn chút vui 3. những người bạn ngoại quốc không biết cúp hạt dưa họ đã bỏ vào mồm nhai một cách ngon lành không nhả xác mùa xuân sự hội tụ của ngôn ngữ tôi đã cắt từng ngón tay mình tặng bạn bạn hãy liếm sạch nhưng giọt máu cùng tôi nụ cười cao khiết hơn 4. ngồi thu lu trong căn phòng khi tôi trở về chăn chiếu nằm yên không chào tôi một tiếng những xác muỗi đêm qua đã khô trên bức tường trắng máu đã chuyển màu những dòng chữ thư pháp co mình lại thành những giọt máu đen ký ức một dân tộc 5. đêm qua em chat cùng tôi bảo anh ngủ sớm câu nói rất cũ nhưng đêm nào cũng mới em là thế thế là em mùa xuân này vắng anh những giấc ngủ cũng có mùi lá rụng 6. có tiếng khóc thét gào tự do tôi gọi không có ai trả lời.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào