00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 10:24

Ở bên phía tột cùng hệ lụy, Dường như ta thiếp ngủ ngàn năm, Đành coi như kiếp người trót lỡ, Dìm ưu tư vào mạch nước ngầm. Giữa trầm luân bèo mây tương ngộ, Chỉ họa chăng lốc xoáy tình cờ, Cát bụi kia rồi đây cũng lắng, Còn mênh mông khoảng trống vô bờ. Em có đến đừng làm lá động, Cánh chim côi hoảng hốt bất ngờ, Để buổi chiều bỗng dưng thành lạ, Cõi hồn riêng trăn trở từng giờ. Hãy để ta theo làn khói mỏng, Chầm chậm tan vào chốn bềnh bồng, Em chớ vội đưa tay giữ lấy, Chút muộn màng rơi giữa thinh không.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào