Nhớ em là nhớ Thuỵ Khuê Nhớ con đường bão đi về trong thơ Nhớ hương sen ở Tây Hồ Nhớ em rồi lại bơ vơ nhớ mình Thuỵ Khuê trong nắng thuỷ tinh Con sông Tô Lịch hết tình chảy qua Bụi bay trắng dốc Ngọc Hà Có ai thương bụi như là tôi không Tôi đi về phía cơn giông Nhớ sông Tô Lịch đò không người chèo Tôi vui với cái buồn nghèo Bởi chuông Quán Thánh còn neo Tây Hồ

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào