Nhớ sương đêm
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lê Thị Kim
Một số bài cùng tác giả
– Khi anh bảo em viết về điếu thuốc– Rung cành lộc nõn
– Khúc hát mùa xuân
– Xuân về trường cũ
– Điều có thực
Anh như một kẻ lang bạt không chốn rơi Anh như người phiêu bạt trở về không nguồn cội Anh bất cần đời Ngang tàng ủ rũ Làm sao anh biết được Đêm mưa bay gió phủ buốt đường phố Em lang thang Lang thang trong hành trình mộng tưởng của mình... Cùng nỗi nhớ anh Trong căn nhà tối đen như những tiếng dương cầm bỏ quên Đôi khi em ngồi ngây như tượng gỗ Mặc bóng tối vây phủ Mặc cả tiếng rả rích từ chiếc vòi nước cũ Trầm mình trong tiếng dặn lòng Hãy quên Hãy quên Anh làm sao biết được Em đôi khi như một đứa trẻ Cợt đùa hờn dỗi Tha thẩn trong những trò chơi của mình Nói cười cùng con tem nhỏ Cùng những bức hoạ xinh Vẫn chợt ngỡ có anh Khói thuốc vàng tay Lặng lẽ ngồi nhìn Hiền như sương sớm Ơi, mùa đông giá rét Mùa đông giá rét... Như tiếng hú ngoài rừng xa buốt nhức Anh làm sao biết được Nỗi nhớ dẫn em qua đâu Nỗi nhớ đưa em về đâu Nỗi nhớ có tàn như ngọn bấc lụn dầu Ơi anh – nỗi nhớ sương đêm của em Ơi anh – đoá hoa đầu tiên trong ngày Đoá hoa với nắng hồng, với gió heo may Đoá hoa ấp ủ - Em Cùng mùa xuân Xin đừng tan vào hư không...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào