ông là cây đời phiêu bạt ném vào xanh lá mỗi ngày tiếng chữ bật chồi tí tách niềm mới lạ không ai trùm che nổi ông ông chẳng trùm che ai bóng mát văn ông chim về xây tổ ông là tô phở Hà Nội mình quý người ăn nên sang người nấu một bữa nhớ đời mà bắt chước thì vô cùng khó cái dư vị trinh nguyên nết đất cái nhân tình đậm đặc nói với tôi: Mình hãy cứ là mình nếu mong đến một cái gì đích thực! ông rượu gạo nước mình ngon mà đắt mà hiếm mặn ngọt chua cay mời nhau một chén buồn khổ sướng vui thấu lẽ đời uống ông say ông càng yêu sống với đời ông đếm từng manh ván cầu Hiền Lương đo nỗi đau đất nước ông gang từng phân tội ác chất thành tường cao                        năm tháng Hoả Lò không dạy ai ông chỉ đếm và đo xê dịch đến tận cùng ngày tháng mà tiện tằn từng chữ từng câu tôi không tin là ông đã ra đi sáng nay mùa thu nhận bàn giao trời đất ông vẫn kia tóc cười gió ngược                 mắt chớp bao lời ông đang nới với chúng tôi về MỘT CON NGƯỜI!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào