Nhỡ nhàng hoa phượng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Hè đổ cơn ve hoa phượng rơi Như nhìn nốt nhạc kéo trùng khơi Mà đàn lên hết lời rên rỉ Của nỗi nhớ nhung nỗi vắng người Mất công vun cả giời châu ngọc Đem mộng dệt thành một núi thơ Chờ cô đến để xanh lưu luyến Cho cỏ cây mơ với mộng chờ Từ mình giã biệt cách mười năm Tôi xếp hương cô với giăng rằm Những khi giời chiếu màu sáng ấy Tôi thầm ngắm nghía chuyện xa xăm Chim uyên có cặp tôi cô lẻ Cô biết vì sao tôi mải mê? Hỏi cho có hỏi thôi cô nhé! Vì trái lòng tôi bặt lối về Có một dáng cô là đủ cả Biển nào chứa nỗi cái bao la Khi cô nhón gót qua đường cái Ôi, chết làm sao, nói thật mà! Giờ chỉ là tay đang khép mở Níu tình xưa cũ với bơ vơ Cho tôi trở lại thời giai trẻ Từ lúc hiên ngang đứng đợi chờ.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào