Nhớ nguồn
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Quang Quý
Đất nước đứng lên từ những mặt trống đồng Bước xuống phù sa châu thổ Cây lúa xanh tới đâu làng sinh ra tới đó Lũy tre xanh bọc đời khoai lúa Có những mái nhà tụm lại làm quê. Tôi ngược về thương cũ áo tơi Chum vại tháng ba nằm rỗng Quả cà muối dón qua rào hàng xóm Bát trăng đong ngấn mắt đêm rằm. Đất nước của làng Tiếng võng ru đêm Ru những “rau răm ở lại…” Ru mặt trời cô đơn và cáu bẳn lăn qua những lưng trần Từ tinh mơ người tới hoàng hôn đời, vẫn một luống cày xẻ dọc đất đai Gương mặt thời gian nhàu nát ruộng bùn Hoa xoan chợt hoang vu chiều nhớ Tóc ai về gợi gió bờ đê. Những ý tưởng làng bóng nhẵn cột đình xưa Lãng mạn của làng treo ở cành đa Người gánh nhọc qua đồng tháng sáu Gánh ước mơ qua đêm tháng mười Rồi mỗi hội sân đình áo mới Rồi mỗi trăng thầm lá đa rơi. Tôi trở về nguồn Những tàu chuối non tã lót bầu trời bọc hồn thơ ấu Hương cốm mùa thu mềm lại cánh đồng sau cơn vật vã Con đường dắt tôi đi thăm thẳm buổi chiều bờ ngô rũ tóc Những ngõ quê líu ríu chạy đến ngõ nhà Ngày xưa không khép cửa Đêm chõng tre ghếch ngủ bên thềm những chòm râu cổ tích Trẻ con lớn lên nôm na trong khoé mắt người già Mẹ cổ xưa như bếp lửa nhà ta Ủ đêm le lói Ngọn lửa thổi lên ta thành vóc thành hình Và những tàu cau rụng đắm hoàng hôn Để lại không gian nỗi buồn vơi ngọn Nhưng trầu cau, trầu cau sẽ thắm môi chòm xóm Trong tiệc cưới mùa xuân – gạch nối của làng. Tôi trở về nguồn Nghe vọng xa xăm tiếng thủ thỉ của những chiếc niêu đất Những củ khoai lang ngọt lịm trong bồ Rung rinh bầy chuột nhắt Những cây rơm nhớ cuộc tình bùn đất Những mùa màng lặn trong hạt thóc còn giật mình bão qua Tất cả sẽ bình yên trong cơi trầu của mẹ Như chum vại trong nhà đời đời bình yên đựng. Đất nước từ làng. Làng đã sinh ta Trong góc tôi còn một ngôi nhà Mang háo hức mùa màng và héo hon đèn bấc Những hạt giống dành dụm trong vỏ mướp già Dìu nhau qua thất bát Ấm nước trà xanh vục cạn đem chia nụ cười làng xóm Khi cơn lốc qua, đến cây cỏ cũng dạt cùng một phía Lá lành đùm lá rách Lá rách ngày mai lại bọc lá lành Khúc luân vũ muôn đời thây kệ mặt trời, thây kệ mùa đông, thây kệ… Làng vẫn mang làng đi qua thời gian. Tôi ngả xuống đất đai ấm áp hơi làng Òa trong ngực niềm dâng không kìm giữ Ở đó một con đường, một con đường văng vẳng gọi ta đi Chúng vụt dậy bắt đầu cội rễ Tôi bắt đầu một nắm đất quê.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào