Nhớ êm như rượu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hà Văn Thuỳ
Một số bài cùng tác giả
– Sẽ chẳng bao giờ– Hoa ở vùng kho
– Viết cho em từ Đồng Tháp Mười
– Người chăn vịt
– Thời gian gom nhặt
Nhớ nhà văn Mai Văn Tạo Người của đầu thế kỷ 20 Công chức thời thuộc địa Năm chục năm qua còn nơi anh một tý: Quần áo phẳng phiu, nón lết-sê ngay ngắn trên đầu. Như ông già quê ham kể chuyện xưa Văn Anh có khi dài quá cỡ Nhưng mênh mang hồn Nam Bộ Châu Đốc, Núi Sam, Vĩnh Tế Dượng Chín, thím Ba chân chất thân tình. Một đôi lần cự lộn với anh Biết Anh nóng mà giận Anh sao được Nỗi yêu ghét nơi Anh rất thật Niềm thiếu quê khắc khoải quặn lòng Có lần trong đám tiệc đông Anh vui vẻ cụng ly mà không cầm đũa Tôi gắp mời, Anh đỡ tay nói nhỏ: "Tôi phải về ăn cơm với bả Tôi không ăn e bả sẽ buồn!" Nào thì cụng ly Bia dường đắng hơn Đắng đót trong tôi cái tình ông lão! Anh đi êm như rượu Không buồn cũng chẳng đau Nỗi nhớ êm như rượu Càng lâu càng thấm sâu!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào