Nhờ dân
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Tuấn Đạt
Thời kỳ: Chưa rõ
0 bài trả lời
0 người thích
Từ khoá:
chia xa (3) xóm mỏ (1)
Mẹ Xán Dìu rưng rưng nước mắt: “Mấy trai đi rồi... còn lại mấy đứa thôi!” Mấy trai đi rồi Tôi ở lại, sắp chia xa, bối rối. Bảy tháng nhờ dân chở che sớm tối Cái bàn viết của tôi kề gần bếp đun bồ hóng sẫm đen Giếng khơi bên bờ suối vắng rút nước lại dâng lên Những thợ ủi, thợ khoan... đi ca về với tôi vẫn chuyện trò to nhỏ. Những ngày xóm mỏ Mẹ đêm nào cũng mắng tôi thức khuya Cô con gái lớn Ly Hạt của mẹ lên tầng về Nhấm nháy dúi cho tôi chùm quả thanh mai chua ngọt... Chúng tôi nhờ dân khảo sát Tầm cao miền đất, chiều rộng bể than Vẽ ghi những địa mạo địa bình Ai cũng thương cho nỗi lang thang sấp ngửa. Tôi ngồi đây mà sẽ xa xóm nhỏ Không biết lúc đi nói mẹ thế nào Cảnh chia xa diễn biến ra sao... Tấm bản đồ con vẽ mang theo có cả túp nhà tranh nghèo của mẹ.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào