Chiều trở gió, anh một mình ngơ ngẩn Góc vườn xưa bổi hổi nhớ em xa Trang sách ngủ trong lòng tay hụt hẫng Ngỡ em cười, anh hôn khẽ nụ hoa. Thành phố cũ, có em về, hoá mới Em đi rồi, nắng già cỗi trên sông Đêm bạc tóc, mái trăng chờ rũ rượi Cháy lòng anh ngọn lửa nhớ bập bùng. Anh nhớ em từng nhành cây lá cỏ Suốt tư mùa rối cánh gió hỗn mang Ơi quả đất đáng thương và bé nhỏ Lục địa nào không xanh nhớ ngổn ngang? Anh nhớ em từng hạt mưa chấp chới Nét nguyên trinh óng ánh mỗi cành sương Âm ỉ mạch và ạt ào sông suối Nỗi nhớ dồn thành tựu mấy đại dương. Tạo biển nhớ rồi đắm trong biển nhớ Rã rời thân. Thôi, đừng nhớ. Thôi, đừng… Lòng tự nhủ: lòng coi chừng đuối thở Lòng lại xây bao toà nhớ cao tầng.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào