Nhìn mai thấy mình
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Mai vàng điểm hết mùa xuân chín Vũ khúc hương bay tỏ ngát đời Cánh đã đem tình giao ý hợp Nên chồng vợ ấy bướm say đôi Thời gian lằng lặng như con nước Chúa rót màu xuân, dệt nắng xuân Vẽ bóng trời xanh mây lắm sắc Yêu thương thắm thiết lại thêm gần Giàu sang nức tiếng người bao lối Kiếp mọn mình tôi phủ phục Cha Phước đổ tràn lan theo sóng nhạc Lời thơ rộn rã xếp hiền hoà Người trăng khí ngọc, ôi thanh băng! Thánh khiết làm sao học Chúa rồi Cậy sức từ Ngài xanh lá biếc Ngàn cây nhựa sống hát reo vui Ai đi xáo xác nơi trần thế Vướng víu ma môn chết một ngày Cứ thế tham tàn sa hoả ngục Đi vào biển chết chẳng nào hay Ta ngồi đếm tóc hoa bay gấp Bạc phếch từng ngày tiễn biệt xuân Mới thấy tranh đua là nỗi khổ Như bao hố rác phủ lòng trần Từ nay gạt bỏ nhiều khao khát Lửa cháy đầu non, lửa diệt mình Đốt pháo hoa tươi vừa sáng chói Nghe đời khắc khoải muốn bình minh.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào