Nguyễn Huệ
Rừng cô tịch ngóng nội đồng trổ hoa... Người đi vòng chuyến đó Núi rừng cây lá vang Ánh trời trưa rực đỏ Ráng chiều thắm pha vàng Mười vạn quân theo gót Tha thiết một niềm tin Mây trời cao chót vót Giòng nước suối động mình Bàn chân người đặt xuống Bàn chân người bước lên Miệng cười trong ý chuộng Lời sông núi van xin Người qua sông Giản Thủy Người tới huyện Phú Xuyên Hà Hồi chiêng trống giậy Ngọc Hồi rợp bóng tinh Người trở về từ đó Với nàng Công Chúa kia Đầu mùa trăng rạng tỏ Hoa bướm vội tan lìa Đời sau thương tiếc mãi Tự hỏi vì cớ chi? Gian thần nào ám hại Hoặc có thể chỉ vì Ngày băng rừng heo hút Muỗi rừng cắn thịt da Sốt rét rừng thiêu đốt Nên người vội băng hà? Người không thể nấn ná Ở thêm một thời gian? Sáu quân nhìn chưa thỏa dạ Sông núi phụ muôn vàn Thôi xin người đừng nức nở Nếu sau này đường dang dở Những ai về Ôm mãi mộng người đi
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào