Người về Viên tĩnh viên
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Vũ Tiềm
Một số bài cùng tác giả
– Bài số 216– Cuộc lên đường đầu thế kỷ 21
– Vụng tu đành lấy cỏ hoa làm chùa
– Bài số 15
– Bài số 34
Dẫu đã biết thi nhân từng trận mạc Vóc ngang tầm chiến luỹ một thời trai Vẫn muốn ông thêm một lần ru hát Sau trăm dặm biển trời, cò đậu mát tao nôi. Dẫu đã biết cánh chim từng báo bão Thơ hạt nhân bên nòng súng hoa hồng Vẫn muốn ông thêm một mùa gieo cấy Trên mỡ mầu nhân ái đất cha ông. Bỗng hiện trong mơ miền đất mình chưa đến Lòng nghẹn ngào lại muốn cảm ơn thơ Gặp kiếp đá, phận đèo khô gió nắng Nhành phong lan đâu đó hẳn đang chờ. Bóng ma Hời hay thần linh thiên biến Yểm vào hồn thi sĩ vị thành niên Vầng hư ảo hay tinh binh đồng hiện Mà cửa thiền tay Phật phải cầm gươm? Đế nghiệp xưa? May còn dấu điêu tàn Một câu đối chỉ cô đơn một vế Thôi, về lại Viên-tĩnh-viên. Về để Cuối đời thơ câu hỏi lại ban đầu!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào