Người ta
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Người ta biết rằng người ta yêu đấy Người ta sung sướng làm sao khi tiếng gõ ái tình Mà anh cứ như người ve ngơ ngẩn trổi cung sầu bay mất dạng Hết mùa học trò, hết cả trái yêu thương Em đã rụng về nơi xa tít tắp Anh lại về kéo đàn bắt nhịp than van Phải chi áo trắng mây chiều không lớn Phải chi mình mãi mãi tuổi thư sinh Phải chi, phải chi và phải chi anh nhỉ? Nhưng búa thời gian như núi dập đầu Như con sóng dại đương trùng điệp Như một ngày vội vã trốn đi đâu Ôi, tất cả điều ta ưng ý Ngậm trong lòng một mối tương tư Ngậm đến câm rồi anh có biết Em xa trường, em lên xe hoa trọn kiếp Đã bắt đầu quen mùi người ta khác Người ta này chắc có lẽ chẳng biết yêu Vì như thế chắc là ta chung kết lại Tình thơ nào như cánh phượng tim rải rụng Anh sẽ đến – chàng ve chậm chạp Người ta ve, người vẫn là ve Môi em xinh, má em xinh, dáng em nồng say nghiêng ngả Chẳng đợi chờ ai khi cơ hội khẽ dắt dìu! Thôi, người ta hỡi, người ta giận rồi giận mãi Dẫu biết rằng yêu, yêu, yêu đến thế cũng xa bay.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào