Người sống với người chết
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâm Quang Mỹ
Đăng bởi Admin
vào 16/03/2026 18:40
Nước, tràn lên, cuộn chảy. Lũ ào ào. cuốn xoáy Cây bật gốc. trôi Nhà cửa trôi... Đã bốn ngày trên mỏm quả đồi, Mẹ ngồi đó, cháu trong tay đói lả. Nước vẫn cuốn. Trời vẫn mưa xối xả. Nghĩ tới xóm làng, lòng Mẹ cuộn đau. Nước trắng trời và tóc Mẹ trắng đầu! Bỗng mắt Mẹ hoa lên khi vừa nhìn thấy những cỗ quan tài trôi! Mẹ run lên. không đứng vững nữa rồi để nhảy xuống mà lôi chúng lại. Sức đâu còn, đã bốn ngày nhịn đói Người sống không cứu được mình, Biết làm sao cứu được người chết!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào