Người nữ khôn ngoan
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Nàng ơi, dáng nàng nghiêng qua khe khẽ mắt ướt đen huyền! Chân nhón nhẹ liễu mềm mê say nơi giường ngủ Đôi má ngọc châu, đôi môi hoa hồng trổ hương ngan ngát Thân nàng toát trầm hương Hỡi người nữ khôn ngoan và dịu dàng ắp đầy môi mật Lòng bằng suối reo ca hát tháng năm Nương long nàng cất cao ngọn đồi kiêu hãnh đón ta Ta gọi nàng là con hươu rừng núi đến thì Mùa xuân của tiếng chim cu gáy rộ Tình yêu nàng như chùm phụng tiên múa lượn Huỳnh ngọc ơi, nàng khoe thi vị đêm đêm Ngày ngày đôi tay siêng năng và chăm lo con cái Yêu chiều chồng như bà chủ vườn nho nâng niu quả Trước kia gặp nàng ta khát khao như loài địa ngục Gặp nàng rồi thiên đàng tình yêu bỗng dậy ngọn ô-li-ve Nàng biết thước tấc nàng đến đâu và đạo đức của riêng nàng Cảm ơn Đức Chúa Trời cho nàng làm người nữ Cho ta là đấng đàn ông nghiêng vai gánh non sông Gánh cuộc đời nhọc nhằn hay mọi gian lao cạm bẫy Người ta gọi ta là ông bà đã đủ điều cần quyết định Ta là đầu, nàng là mình Chưa ai từng nói ngược “bà ông” Ôi, các con ta là chồi ô-li-ve chầu sẵn! Chúng rộ tiếng cười và ca hát không thôi Ta là tùng cao là mái nhà che chở nàng và con trẻ Tình của ta mạnh mẽ đến trăm năm.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào