00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:22

Ta để chữ Ngọc lên tàu lá Sương ở cung thềm giỏ chẳng thôi Tình ta khuấy mãi không thành khối Nư giận đôi phen cắn phải môi Cho ta hết cả: hương và sắc. Của những bông hoa thắm lạ kỳ Ta sẽ hộc ra từng búng huyết Nhuộm đầy phong vị lúc mê ly A ha! Ta vốn người trong mộng Hư thực như là một ý thơ Ta đi góp nhặt từng tia sáng Và kết duyên tình để ước mơ. Hôm nay trăng sáng là trăng sáng, Không biết thiêng liêng ở cõi nào. Cô nường gái đẹp đương nằm chết, Trên cánh tay mình, hãy xiết bao.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào