(Tặng Trịnh Công Sơn) Rơi xuống từ trời những sắc lá vàng phai Giọt nước mắt của mùa đông lạnh lẽo Chiều đã xuống trên mặt người khô héo Thế gian đẹp và buồn Ngân lên từ những sợi dây đàn Tiếng run rẩy mười ngón tay gầy guộc Tiếng im lặng cặp kính tròn ngơ ngác Trái tim yêu và đau Người đến từ đâu Và sẽ đi về đâu Người làm lụng trên cánh đồng mệt mỏi Giữa hoang vu người cất lên tiếng gọi Sỏi đá trăm năm dội tiếng con người Người đứng cao hơn mọi thành kiến trên đời Giữa đồng loại như một người xa lạ Ôm cây đàn như vác cây thánh giá Người lạc loài ngay chính giữa quê hương Từ chối hận thù người hát tiếng yêu thương Chạy trốn bơ vơ người tìm vàogiấc mộng Người học cách sống chung cùng tuyệt vọng Người vỗ về từng ngọn cỏ xót xa Ngủ đi, ngủ đi những dục vọng mù loà Ngủ đi, ngủ đi những lọc lừa, phản trắc Ngủ đi, ngủ đi những trái tim tan nát Ngủ đi, ngủ đi tàn tạ những hình hài... Người hát rong của thế kỷ hai mươi Giờ đã hết, năm đã cùng, tháng tận Mắt đã mở, máu trong tim đã cạn Tay đã buông, gối đã mỏi, chân rời Người vẫn còn hát mãi không thôi Yêu và đau, trái tim dường nức nở Đẹp và buồn thế gian còn nặng nợ Người là tôi Hay tôi cũng là người Người hát rong Người hát rong ơi...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào