Người biển cả
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Mã Giang Lân
Đăng bởi Admin
vào 16/03/2026 18:20
Tôi ngồi bên ông già mấy mươi năm sống cùng biển cả ánh một màu da đêm Giữa mênh mông bình yên vầng trán hiện lên sóng gió Ông ngồi như một gốc lim già dõi nhìn xa đăm đắm biển trải dài, trải dài vô tận rồi vồng lên thẫm đen như miệng cá khổng lồ hải âu quật mình trong nắng Ông trầm ngâm như chiêm nghiệm điều gì sau những tháng năm vật lộn sau những lần vá víu lại buồm sau những vui buồn và hạnh phúc phải chăng là được sống được trần mình trên cát nóng được ngâm mình trong nước mặn để trái tim nguyên lành giữa da thịt biển khơi
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào