Người ấy
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 08:15
Ràng buộc cuối cùng với làng Ngôi nhà và mảnh vườn Cần chi nhờ người trông nom Bán quách đi, ta là dân thành phố. Người ấy bước đi hăm hở Phía trước là công ty Là hợp đồng, tiệc tùng Ai cần chi Mái nhà gianh Mảnh vườn tre gai và dứa dại... Hơn hai chục năm sau trở lại Tóc bạc gió thổi Người ấy đứng chôn chân trước ngõ nhà xưa Con trai người chủ mới Vỗ thúng đuổi gà Tiếng vắt qua rào Đuổi luôn cả ông già lẩn thẩn. Không có quyền bước qua cánh cổng Người ấy đứng lẩm cẩm: - Ta vô tình bán mất cả quê hương!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào