Ngùi lên khát vọng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Ngùi lên khát vọng đêm khuya khoắt Mà chẳng dáng trăng thả gót mềm Nên xuân bằng cả đào mai nở Không thể gom thành môi em êm! Đừng để ngày kia nhặt lá vàng Hay loài phượng vĩ để sầu tang Mặc dầu sắc đỏ mà khăn trắng Vì tự lòng kia đã riêng mang Hồn phiêu diêu thêu lá mới non Xin ánh bình minh lại hãy còn! Để em tôi bước trên làn cỏ Quê thật nhu mì dáng con con Rồi tôi đan một chiếc thuyền tình Chở dần hồn mộng của học sinh Là hai ta đó xanh niềm ước Áo dài em xinh gió bập bềnh Em ơi, trăng sẽ hoà trong nước Tan hết màu vàng cho em sang Ửng lên da thịt và môi mắt Một bé yêu kiều tôi ngỡ ngàng Ngày sẽ không bờ, đêm không bến Ta về cùng học với hương xanh Bài tập cô cho, thầy cũng thế Có khó bằng ta muốn tỏ tình?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào